宋代 文同
浓染羽毛深画眉,晓来风日正晴时。 只应自道新声好,啼遍后园花万枝。
nóng rǎn máo shēn huà méi   xiǎo lái fēng zhèng qíng shí  
zhǐ yīng dào xīn shēng hǎo   biàn hòu yuán huā wàn zhī