唐代 章孝标
星眸未放瞥秋毫,频掣金铃试雪毛。会使老拳供口腹, 莫辞亲手啖腥臊。穿云自怪身如电,煞兔谁知吻胜刀。 可惜忍饥寒日暮,向人鵮断碧丝绦。
xīng móu wèi fàng piē qiū háo   pín chè jīn líng shì xuě máo huì shǐ 使 lǎo quán gōng kǒu  
qīn shǒu dàn xīng sāo chuān 穿 yún guài shēn diàn   shā shéi zhī wěn shèng dāo
rěn hán   xiàng rén qiān duàn tāo