宋代 杨亿
爽籁生遥圃,斜晕落斗岑。 微茫浮草际,零乱起墙阴。 武子窗尘积,隋家苑树深。 灯光透蔬隙,珠彩射清当。 野磷宵争出,星榆晓共沉。 长门秋漏永,偏照泪涔涔。
shuǎng lài shēng yáo   xié yūn luò dòu cén  
wēi máng cǎo   líng luàn qiáng yīn  
zi chuāng chén   suí jiā yuàn shù shēn  
dēng guāng tòu shū   zhū cǎi shè qīng dāng  
lín xiāo zhēng chū   xīng xiǎo gòng chén  
cháng mén qiū lòu yǒng   piān zhào lèi cén cén