唐代 齐己
透窗穿竹住还移,万类俱闲始见伊。难把寸光藏暗室, 自持孤影助明时。空庭散逐金风起,乱叶争投玉露垂。 后代儒生懒收拾,夜深飞过读书帷。
tòu chuāng chuān 穿 zhú zhù hái   wàn lèi xián shǐ jiàn nán cùn guāng cáng àn shì  
chí yǐng zhù míng shí kōng tíng sàn zhú jīn fēng   luàn zhēng tóu chuí
hòu dài shēng lǎn shōu shí   shēn fēi guò shū wéi