唐代 李峤
芳树杂花红,群莺乱晓空。声分折杨吹,娇韵落梅风。 写啭清弦里,迁乔暗木中。友生若可冀,幽谷响还通。
fāng shù huā hóng   qún yīng luàn xiǎo kōng shēng fēn shé yáng chuī   jiāo yùn luò méi fēng
xiě zhuàn qīng xián   qiān qiáo àn zhōng yǒu shēng ruò   yōu xiǎng hái tōng