隐尝在江陵忝故中令白公叨蒙知遇…遂成长句

唐代 罗隐
往岁酂侯镇渚宫,曾将清律暖孤蓬。才怜曼倩三冬后, 艺许由基一箭中。言重不能轻薄命,地寒终是泣春风。 凤凰池涸台星拆,回首岐山忆至公。
wǎng suì zàn hòu zhèn zhǔ gōng   céng jiāng qīng nuǎn péng cái lián màn qiàn sān dōng hòu  
yóu jiàn zhōng yán zhòng néng qīng mìng   hán zhōng shì chūn fēng
fèng huáng chí tái xīng chāi   huí shǒu shān zhì gōng