饮茶歌送郑容

唐代 皎然
丹丘羽人轻玉食,采茶饮之生羽翼。名藏仙府世空知, 骨化云宫人不识。云山童子调金铛,楚人茶经虚得名。 霜天半夜芳草折,烂漫缃花啜又生。赏君此茶祛我疾, 使人胸中荡忧栗。日上香炉情未毕,醉踏虎溪云, 高歌送君出。
dān qiū rén qīng shí   cǎi chá yǐn zhī shēng míng cáng xiān shì kōng zhī  
huà yún gōng rén shí yún shān tóng diào jīn dāng   chǔ rén chá jīng míng
shuāng tiān bàn fāng cǎo zhé   làn màn xiāng huā chuài yòu shēng shǎng jūn chá  
shǐ 使 rén xiōng zhōng dàng yōu shàng xiāng qíng wèi   zuì yún  
gāo sòng jūn chū