饮罢夜归

宋代 陆游
老病畏多酌,退闲愁夜行。 市灯疏欲尽,楼月澹初生。 露冷莎蛩咽,天高塞雁征。 归来差自喜,拥被听疏更。
lǎo bìng wèi duō zhuó   tuì 退 xián chóu xíng  
shì dēng shū jǐn   lóu yuè dàn chū shēng  
lěng shā qióng yàn   tiān gāo sāi yàn zhēng  
guī lái chà   yōng bèi tīng shū gèng