饮罢偶赋

元代 刘诜
雨中箫鼓满山城,节序偏供感慨增。贪听清歌行美酒,不辞白发看华灯。 粉登夏果明群璧,菜挟春风响碎冰。却忆去年山水夜,笼纱醉踏雪棱层。
zhōng xiāo mǎn shān chéng   jié piān gōng gǎn kǎi zēng tān tīng qīng xíng měi jiǔ   bái kàn huá dēng    
fěn dēng xià guǒ míng qún   cài xié chūn fēng xiǎng suì bīng què nián shān shuǐ lóng   shā zuì xuě léng céng