意难忘 杂感

近现代 魏元旷
几日新晴。正园中花发,案上书横。小儿知学语,弱女解调羹。 回午梦,看春耕。听啼鸟声声。再休言、文章憎命,丝竹娱情。 潇潇风雨鸡鸣。尚怀人、五夜不寐听。更窗移镫灯烬,暗梁燕泥轻。 悲宿草,忆神京。谁与慰生平。只剩教、白头健在,岁月频惊。
xīn qíng zhèng yuán zhōng huā   àn shàng shū héng xiǎo ér zhī xué   ruò jiě tiáo gēng
huí mèng   kàn chūn gēng tīng niǎo shēng shēng zài xiū yán wén zhāng zèng mìng   zhú qíng
xiāo xiāo fēng míng shàng huái 怀 rén mèi tīng gèng chuāng dèng dēng jìn   àn liáng yàn qīng
bēi 宿 cǎo   shén jīng shuí wèi shēng píng zhǐ shèng jiào bái tóu jiàn zài   suì yuè pín jīng