意难忘 妓杨韵卿以善歌求赋

元代 张铸
高韵天成。问当时爱爱,得似卿卿。江梅风致别,楚蕙雪香清。花旎旎,月盈盈。写不尽才情。把旧游,名讴试数,谁解新声。诗家只有杨琼。向吴姬丛里,转更分明。金闺春思怯,翠被暮寒生。人欲去,酒还醒。黯此际销凝。待翦将,江云数尺,与染丹青。
gāo yùn tiān chéng wèn dāng shí ài ai   de qīng qīng jiāng méi fēng zhì bié   chǔ huì xuě xiāng qīng huā   yuè yíng yíng xiě jìn cái qíng jiù yóu   míng ōu shì shù   shuí jiě xīn shēng shī jiā zhǐ yǒu yáng qióng xiàng cóng   zhuǎn gèng fēn míng jīn guī chūn qiè   cuì bèi hán shēng rén   jiǔ hái xǐng àn xiāo níng dài jiǎn jiāng   jiāng yún shù chǐ   rǎn dān qīng