意难忘 春日感怀,寄七妹查夫人

清代 钟筠
晓日烘窗,看柳眠花笑,做尽春光。远山横黛绿,碧水卸馀香。 千叠意、九回肠。但抚景凄怆。任满庭、红情紫态,蝶乱蜂忙。 堪伤去路茫茫。见寻春士女,逸兴如狂。偎花识面去,对月又相将。 帆影断、暮云傍。有归雁成行。更那堪、花阴寂寂,月转西廊。
xiǎo hōng chuāng   kàn liǔ mián huā xiào   zuò jǐn chūn guāng yuǎn shān héng dài 绿   shuǐ xiè xiāng
qiān dié jiǔì huí cháng dàn jǐng chuàng rèn mǎn tíng hóng qíng tài   dié luàn fēng máng
kān shāng máng máng jiàn xún chūn shì   xìng kuáng wēi huā shí miàn   duì yuè yòu xiāng jiāng
fān yǐng duàn yún bàng yǒu guī yàn chéng háng gèng kān huā yīn   yuè zhuǎn 西 láng