意难忘

清代 严绳孙
生小盈盈。是天教断送,赋与多情。密防鹦语滑,愁压凤笺轻。 红泪湿,翠眉清。犹是可怜生。梦儿中,几回来处,只凭分明。 算来谁负流莺。有花枝照妾,明月随卿。病应前夜得,眼是几时醒。 欲画也,恐难成。堪否与题名。道判将,绿消红褪,分付丹青。
shēng xiǎo yíng yíng shì tiān jiào duàn sòng   duō qíng fáng yīng huá   chóu fèng jiān qīng
hóng lèi shī 湿   cuì méi qīng yóu shì lián shēng mèng ér zhōng   huí lai chù   zhǐ píng fēn míng
suàn lái shuí liú yīng yǒu huā zhī zhào qiè   míng yuè suí qīng bìng yīng qián   yǎn shì shí xǐng
huà   kǒng nán chéng kān fǒu míng dào pàn jiāng   绿 xiāo hóng tuì   fēn dān qīng