意难忘

宋代 范曦文
清泪如铅。叹咸阳送远,露冷铜仙。岩花纷堕雪,津柳暗生烟。寒食後,暮江边。草色更芊芊。四十年,留春意绪,不似今年。 山阴欲棹归船。暂停杯雨外,舞剑灯前。重逢应未卜,此别转堪怜。凭急管,倩繁弦。思苦调难传。望故乡,都将往事,付与啼鹃。
qīng lèi qiān tàn xián yáng sòng yuǎn   lěng tóng xiān yán huā fēn duò xuě   jīn liǔ àn shēng yān hán shí hòu   jiāng biān cǎo gèng qiān qiān shí nián   liú chūn   shì jīn nián
shān yīn zhào guī chuán zàn tíng bēi wài   jiàn dēng qián chóng féng yīng wèi   bié zhuǎn kān lián píng guǎn   qiàn fán xián diào nán chuán wàng xiāng   dōu jiāng wǎng shì   juān