意难忘

宋代 张炎
辄爱叹不能已,因赋此以赠。余谓有善歌而无善听,虽抑扬高下,声字相宣,倾耳者指不多屈。曾不若春蚓秋蛩,争声响于月篱烟砌间,绝无仅有。余深感于斯,为之赏音,岂亦善听者耶。 风月吴娃。柳阴中认得,第二香车。春深妆减艳,波转影流花。莺语滑,透纹纱。有低唱人夸。怕误却,周郎醉眼,倚扇佯遮。 底须拍碎红牙。听曲终奏雅,可是堪嗟。无人知此意,明月又谁家。尘滚滚,老年华。付情在琵琶。更叹我,黄芦苦竹,万里天涯。
zhé ài tàn néng   yīn zèng wèi yǒu shàn ér shàn tīng   suī yáng gāo xià   shēng xiāng xuān   qīng ěr zhě zhǐ duō céng ruò chūn yǐn qiū qióng   zhēng shēng xiǎng yuè yān jiān   jué jǐn yǒu shēn gǎn   wèi zhī shǎng yīn   shàn tīng zhě
fēng yuè liǔ yīn zhōng rèn de   èr xiāng chē chūn shēn zhuāng jiǎn yàn   zhuǎn yǐng liú huā yīng huá   tòu wén shā yǒu chàng rén kuā què   zhōu láng zuì yǎn   shàn yáng zhē
pāi suì hóng tīng zhōng zòu   shì kān jiē rén zhī   míng yuè yòu shuí jiā chén gǔn gǔn   lǎo nián huá qíng zài pa gèng tàn   huáng zhú   wàn tiān