唐代 九华山白
涧水潺潺声不绝,溪垅茫茫野花发。 自去自来人不知,归时唯对空山月。
jiàn shuǐ chán chán shēng jué   lǒng máng máng huā
lái rén zhī   guī shí wéi duì kōng shān yuè