忆母

元代 邓雅
独夜沧州月,清光照胆寒。倚阑情脉脉,忆母泪漫漫。 感慨成千古,忧思集万端。那堪听乌鸟,啼到五更残。
cāng zhōu yuè   qīng guāng zhào dǎn hán lán qíng   lèi màn màn
gǎn kǎi chéng qiān   yōu wàn duān kān tīng niǎo   dào gēng cán