以墨一品饷叔夏

宋代 胡寅
人墨两相磨,此语昔贤叹。 平生几两屐,何用积不散。 未忘文字耳,四宝且同案。 陶泓有润泽,毛颖称词翰。 论交楮先生,相厚不相贯。 直须造玄默,乃可发三粲。 南山太古松,盈壑凌霄汉。 煤珠贵轻远,胶结要坚捍。 修圭及圆饼,脱手千金焕。 寄君亦何意,往作文房伴。 君子万卷读,胸次春冰伴。 翻水即千篇,烨若云锦烂。 猎华将食实,以道自澡盥。 当年伏蒲疏,慨欲排世难。 民瘼今益深,山谷宁可玩。 请君携此宝,慎勿比医炭。 恭惟上隆宽,缮写臣谨按。 当从黝然处,凛有光芒观。 继君诸皇祖,勋德侑清裸。
rén liǎng xiāng   xián tàn
píng shēng liǎng   yòng sàn
wèi wàng wén ěr   bǎo qiě tóng àn
táo hóng yǒu rùn   máo yǐng chēng hàn
lùn jiāo chǔ xiān sheng   xiāng hòu xiāng guàn
zhí zào xuán   nǎi sān càn
nán shān tài sōng   yíng líng xiāo hàn
méi zhū guì qīng yuǎn   jiāo jié yào jiān hàn
xiū guī yuán bǐng   tuō shǒu qiān jīn huàn
jūn   wǎng zuò wén fáng bàn
jūn zi wàn juàn   xiōng chūn bīng bàn
fān shuǐ qiān piān   ruò yún jǐn làn
liè huá jiāng shí shí   dào zǎo guàn
dāng nián shū   kǎi pái shì nán
mín jīn shēn   shān nìng wán
qǐng jūn xié bǎo   shèn tàn
gōng wei shàng lóng kuān   shàn xiě chén jǐn àn
dāng cóng yǒu rán chù   lǐn yǒu guāng máng guān
jūn zhū huáng   xūn yòu qīng luǒ