乙卯中秋月色彻晓喜而有赋呈诸亲旧

宋代 姜特立
客来暮霭尚周遮,客坐乾坤见物华。 万里更无云吐叶,一天唯有桂开花。 肃霜青女令先布,专夜嫦娥意太夸。 便欲从兹凌汗漫,不知何处上仙槎。
lái ǎi shàng zhōu zhē   zuò qián kūn jiàn huá  
wàn gèng yún   tiān wéi yǒu guì kāi huā  
shuāng qīng lìng xiān   zhuān cháng é tài kuā  
biàn 便 cóng líng hàn màn   zhī chǔ shàng xiān chá