乙卯秋奉送王周士龙阁自贬所归鼎州太夫人侍下

宋代 张元干
语离三秋风,念子万里客。我独忧患馀,几为死生隔。 相逢忽眼明,照影俱头白。兰若清夜长,连床话畴昔。 如何功名心,一旦乃冰释。卖药真徉狂,穿云忘迁谪。 不然蔬笋肠,宁无瘴烟色。良由火枣成,内景充尺宅。 下视陋九州,槐安等称国。绝怜蛮触争,亦复弄兵革。 乱来更多事,老去觉世窄。归欤桃花源,斑衣作儿剧。 此乐人所稀,今我那能得。他时南山南,寄书北山北。
sān qiū fēng   niàn zi wàn yōu huàn   wèi shēng    
xiāng féng yǎn míng   zhào yǐng tóu bái lán qīng zhǎng lián   chuáng huà chóu    
gōng míng xīn   dàn nǎi bīng shì mài yào zhēn yáng kuáng chuān   yún 穿 wàng qiān zhé    
rán shū sǔn cháng   níng zhàng yān liáng yóu huǒ zǎo chéng nèi   jǐng chōng chǐ zhái    
xià shì lòu jiǔ zhōu   huái ān děng chēng guó jué lián mán chù zhēng   nòng bīng    
luàn lái gèng duō shì   lǎo jué shì zhǎi guī táo huā yuán bān   zuò ér    
rén suǒ   jīn néng shí nán shān nán   shū běi shān běi