宜禄昭仁寺后轩

宋代 文同
危栏凭绝壑,欲奈此时何。 但有夕阳处,就中秋色多。 与谁同徒倚,空自发吟哦。 便觉成羁旅,归心逐雁过。
wēi lán píng jué   nài shí  
dàn yǒu yáng chù   jiù zhōng qiū duō  
shuí tóng   kōng yín é  
biàn 便 jué chéng   guī xīn zhú yàn guò