忆萝月 秋闺听雨

清代 吴绮
拂罢红珠斗帐,两叶宫眉相向。宝奁频展不成妆,懒照秋来模样。 更头孤雁到,拖带过、雨声一晌。凄凄戚戚是侬心,怨煞败荷残响。
hóng zhū dǒu zhàng   liǎng gōng méi xiāng xiàng bǎo lián pín zhǎn chéng zhuāng lǎn   zhào qiū lái yàng    
gēng tóu yàn dào   tuō dài guò shēng shǎng shì nóng xīn yuàn shā   bài cán xiǎng