一落索(双调·第二)

宋代 周邦彦
杜宇思归声苦。和春催去。倚阑一霎酒旗风,任扑面、桃花雨。目断陇云江树。难逢尺素。落霞隐隐日平西,料想是、分携处。
guī shēng chūn cuī lán shà jiǔ fēng   rèn miàn táo huā duàn lǒng yún jiāng shù nán féng chǐ luò xiá yǐn yǐn píng 西   liào xiǎng shì fēn xié chù