一落索(春怀)

宋代 严仁
清晓莺啼红树。又一双飞去。日高花气扑人来,独自价、伤春无绪。 别后暗宽金缕。倩谁传语。一春不忍上高楼,为怕见、分携处。
qīng xiǎo yīng hóng shù yòu shuāng fēi gāo huā rén lái   jià shāng chūn
bié hòu àn kuān jīn qiàn shuí chuán chūn rěn shàng gāo lóu   wèi jiàn fēn xié chù