一络索

清代 顾贞观
推枕依然似昨。鬓香云阁。欲抬双眼尚瞢腾,记梦语、无端错。 何处一声催觉。晓莺帘幕。眠时亲手繁花铃,又彻夜、风吹薄。
tuī zhěn rán shì zuó bìn xiāng yún tái shuāng yǎn shàng méng téng mèng   duān cuò        
chǔ shēng cuī jué xiǎo yīng lián mián shí qīn shǒu fán huā líng yòu chè   fēng chuī báo