一落索

宋代 程垓
门外莺寒杨柳。正减欢疏酒。春阴早是做人愁,更何况、花飞后。 莫倚东风消瘦。有酴醿入手。尽偎香玉醉何妨,任花落、愁依旧。
mén wài yīng hán yáng liǔ zhèng jiǎn huān shū jiǔ chūn yīn zǎo shì zuò rén chóu   gèng kuàng huā fēi hòu
dōng fēng xiāo shòu yǒu shǒu jǐn wēi xiāng zuì fáng   rèn huā luò chóu jiù