一落索

宋代 黄庭坚
谁道秋来烟景素。任游人不顾。一番时态一番新,到得意、皆欢慕。 紫萸黄菊繁华处。对风庭月露。愁来即便去寻芳,更作甚、悲秋赋。
shuí dào qiū lái yān jǐng rèn yóu rén fān shí tài fān xīn   dào jiē huān
huáng fán huá chù duì fēng tíng yuè chóu lái biàn 便 xún fāng   gèng zuò shèn bēi qiū