一落索

宋代 王濯
昨夜封枝寒雪。暗堆残叶。佳人醉里插钗梁,更不问、眠时节。 绣被重重夜彻。烛光明灭。枕旁争听落檐声,更不问、醒时节。
zuó fēng zhī hán xuě àn duī cán jiā rén zuì chā chāi liáng   gèng wèn mián shí jié
xiù bèi chóng chóng chè zhú guāng míng miè zhěn páng zhēng tīng luò yán shēng   gèng wèn xǐng shí jié