一落索

宋代 向子諲
春风吹断前山雨。行云归去。暂来须信本无心,回首了无寻处。 欲问个中玄路。阿谁能语。澄江霁月却深知,把此意、都分付。
chūn fēng chuī duàn qián shān xíng yún guī zàn lái xìn běn xīn   huí shǒu liǎo xún chù
wèn zhōng xuán ā shuí néng chéng jiāng yuè què shēn zhī   dōu fēn