一落索

宋代 舒亶
叶底枝头红小。天然窃窕。后园桃李谩成蹊,问占得、春多少。 不管雪消霜晓。朱颜长好。年年若许醉花间,待拚了、花间老。
zhī tóu hóng xiǎo tiān rán qiè tiǎo hòu yuán táo mán chéng   wèn zhàn chūn duō shǎo
guǎn xuě xiāo shuāng xiǎo zhū yán zhǎng hǎo nián nián ruò zuì huā jiān   dài pàn le huā jiān lǎo