一箩金 题扬州女子静怜月底修箫谱障子

清代 郑文焯
镜里愁妆熏麝苦。细玉参差,却替花魂语。人瘦于花花尚妒。 冷香吹雪开庭暮。 罗袂禁寒谁伴汝。曲曲阑干,曲到无凭处。满把春星和梦数。 旧情红老东风树。
jìng chóu zhuāng xūn shè cēn què   huā hún rén shòu huā huā shàng      
lěng xiāng chuī xuě kāi tíng  
luó mèi jìn hán shuí bàn lán gān   dào píng chù mǎn chūn xīng mèng shù      
jiù qíng hóng lǎo dōng fēng shù