一箩金

宋代 李石才
武陵春色浓如酒。游冶才郎,初试花间手。绛蜡烛残人静后。眉峰便作伤春皱。 一霎风狂和雨骤。柳嫩花柔,浑不禁僝僽。明日余香知在否。粉罗犹有残红透。
líng chūn nóng jiǔ yóu cái láng   chū shì huā jiān shǒu jiàng zhú cán rén jìng hòu méi fēng biàn 便 zuò shāng chūn zhòu
shà fēng kuáng zhòu liǔ nèn huā róu   hún jīn chán zhòu míng xiāng zhī zài fǒu fěn luó yóu yǒu cán hóng tòu