驿楼

唐代 韩偓
流云溶溶水悠悠,故乡千里空回头。 三更犹凭阑干月,泪满关山孤驿楼。
liú yún róng róng shuǐ yōu yōu   xiāng qiān kōng huí tóu
sān gēng yóu píng lán gān yuè   lèi mǎn guān shān 驿 lóu