以柳塘春水漫分韵得柳字

元代 顾瑛
剥啄谁扣门?乃是忘年友。远从商溪来,过我绳枢牖。 入门无一言,但觉惊我丑。我丑我自知,削发事三有。 学佛亦何补,用以脱尘垢。全我浊世身,荐我生身母。 羡君颜色好,濯濯春月柳。不为时所趋,甘著儒冠守。 即今一相见,意思两弥厚。春风吹杨花,落我杯中酒。 愿持满满杯,再起为君寿。君其勿我辞,罄此扫愁帚。 不闻乱军中,食人如食狗。苗獠虐已甚,横杀掠人妇。 自古戎旅间,此事十八九。若以乐土言,无出平湖右。 未知干戈世,能免饿莩否。忍君遽云别,更欲周旋久。 横塘新水发,舟楫不肯后。君今必欲归,为语无隐叟。 愿施七宝床,大作狮子吼。
zhuó shuí kòu mén   nǎi shì wàng nián yǒu yuǎn cóng shāng lái   guò shéng shū yǒu
mén yán   dàn jué jīng chǒu chǒu zhī   xuē shì sān yǒu
xué   yòng tuō chén gòu quán zhuó shì shēn   jiàn shēng shēn
xiàn jūn yán hǎo   zhuó zhuó chūn yuè liǔ wéi shí suǒ   gān zhù guān shǒu
jīn xiāng jiàn   liǎng hòu chūn fēng chuī yáng huā   luò bēi zhōng jiǔ
yuàn chí mǎn mǎn bēi   zài wèi jūn shòu 寿 jūn   qìng sǎo chóu zhǒu
wén luàn jūn zhōng   shí rén shí gǒu miáo liáo nüè shèn   héng shā lüě rén
róng jiān   shì shí jiǔ ruò yán   chū píng yòu
wèi zhī gān shì   néng miǎn è 饿 fǒu rěn jūn yún bié   gèng zhōu xuán jiǔ
héng táng xīn shuǐ   zhōu kěn hòu jūn jīn guī   wèi yǐn sǒu
yuàn shī bǎo chuáng   zuò shī zi hǒu