贻李汤

唐代 皎然
茅氏常论七真记,壶公爱说三山事。宁知梅福在人间, 独为苍生作仙吏。日服丹砂骨自清,肤如冰雪心更明。 山中玉笋是仙药,袖里素书题养生。愿随黄鹤一轻举, 仰望青霄独延伫。平生好骏君已知,何必山阴访王许。
máo shì cháng lùn zhēn   gōng ài shuō sān shān shì níng zhī méi zài rén jiān  
wèi cāng shēng zuò xiān dān shā qīng   bīng xuě xīn gèng míng
shān zhōng sǔn shì xiān yào   xiù shū yǎng shēng yuàn suí huáng qīng  
yǎng wàng qīng xiāo yán zhù píng shēng hǎo jùn jūn zhī   shān yīn fǎng 访 wáng