贻梁伯龙

明代 王世贞
乔木竦崩崖,下临千仞溪。岂不虞倾折,根株讵能移。 回风吹转蓬,飘飖穷天垂。念此岁云晏,廓落竟焉归。 两慕中未宣,安睹已所悲。周道横豺虎,饬步讵成规。 君子忧世患,小人偷自怡。恒恐羲轮逝,为谋不毕时。 唯有贻竹素,可以惬衷期。
qiáo sǒng bēng   xià lín qiān rèn qīng shé gēn   zhū néng    
huí fēng chuī zhuǎn péng   piāo yáo qióng tiān chuí niàn suì yún yàn kuò   luò jìng yān guī    
liǎng zhōng wèi xuān   ān suǒ bēi zhōu dào héng chái chì   chéng guī    
jūn zi yōu shì huàn   xiǎo rén tōu héng kǒng lún shì wèi   móu shí    
wéi yǒu zhú   qiè zhōng