一老儒为贵人烧丹丹垂成而走因此失所

宋代 戴复古
道途多险阻,此老欲何之。 命薄丹砂走,天寒白发悲。 从教达官骂,忍受小儿欺。 月夜双乌鹊,飞鸣绕树枝。
dào duō xiǎn   lǎo zhī
mìng dān shā zǒu   tiān hán bái bēi
cóng jiào guān   rěn shòu xiǎo ér
yuè shuāng què   fēi míng rào shù zhī