一览亭

宋代 白玉蟾
千山万山从寒碧,桃花李花正春色。 客来登此一览亭,东望长江渺无极。 烟飞松坞晓苍凝,雨过竹林晚翠滴。 人家楼阁下参差,天宇云霞上郁密。 平湖青草覆白沙,峭崖断岸几千尺。 芦荻丛中鸥鹭闲,来往渔舟三两只。 柳阴浓淡夕阳斜,藓岩石磴满山赤。 落鸦噪下枯树枝,鸡犬声中半樵笛。 疎篱小屋可容膝,目对青霄一太息。 满城车马走红尘,何人知享此幽寂。 竹炉焚罢柏子香,甆杯倾泻碧玉液。 饮到如泥卧石鼓,醒来瀹茗自闲适。 啸咏太空歌一曲,风吼千林月华白。 一览亭前双月明,诗成自觉天地窄。 云崖烟树几重重,三百六十真奇峰。 我将持斧扣洞门,借问蟠桃几时红。 流光瞬息付一电,万事转头如去箭, 南康有个陈参军,心镜如如成一片, 自笑浮生若春燕。
qiān shān wàn shān cóng hán   táo huā huā zhèng chūn
lái dēng lǎn tíng   dōng wàng cháng jiāng miǎo
yān fēi sōng xiǎo cāng níng   guò zhú lín wǎn cuì
rén jiā lóu xià cēn   tiān yún xiá shàng
píng qīng cǎo bái shā   qiào duàn àn qiān chǐ
cóng zhōng ōu xián   lái wǎng zhōu sān liǎng zhǐ
liǔ yīn nóng dàn yáng xié   xiǎn yán shí dèng mǎn shān chì
luò zào xià shù zhī   quǎn shēng zhōng bàn qiáo
shū xiǎo róng   duì qīng xiāo tài
mǎn chéng chē zǒu hóng chén   rén zhī xiǎng yōu
zhú fén bǎi xiāng   bēi qīng xiè
yǐn dào shí   xǐng lái yuè míng xián shì
xiào yǒng tài kōng   fēng hǒu qiān lín yuè huá bái
lǎn tíng qián shuāng yuè míng   shī chéng jué tiān zhǎi
yún yān shù chóng chóng   sān bǎi liù shí zhēn fēng
jiāng chí kòu dòng mén   jiè wèn pán táo shí hóng
liú guāng shùn diàn   wàn shì zhuǎn tóu jiàn  
nán kāng yǒu chén cān jūn   xīn jìng chéng piàn  
xiào shēng ruò chūn yàn