遗夔门故书

宋代 冯时行
蜀江迸出岷山来,翻涛鼓流成风雷。 掀天斡地五千里,争赴东海相喧豗。 白盐赤甲当道路,呀然拒之欲使回。 大山大水相较力,究转稍肯开东隈。 山气盛豪水气怒,二气停滀成胚胎。 离骚兮作文章祖,始知孕秀锺英才。 哗哗令君出此地,得非千岁之根荄。 愿祝君如此山水,滔滔岌岌风云起。 人言富贵出长年,拭眼看君出奇伟。 功名落落麒麟阁,公当不负山与水。 如我顽钝何为者,剩买耕牛老东里。
shǔ jiāng bèng chū mín shān lái   fān tāo liú chéng fēng léi
xiān tiān qiān   zhēng dōng hǎi xiàng xuān huī
bái yán chì jiǎ dāng dào   rán zhī shǐ 使 huí
shān shuǐ xiàng jiào   jiū zhuǎn shāo kěn kāi dōng wēi
shān shèng háo shuǐ   èr tíng chù chéng pēi tāi
sāo zuò wén zhāng   shǐ zhī yùn xiù zhōng yīng cái
huā huā lìng jūn chū   de fēi qiān suì zhī gēn gāi
yuàn zhù jūn shān shuǐ   tāo tāo fēng yún
rén yán guì chū cháng nián   shì yǎn kàn jūn chū wěi
gōng míng luò luò lín   gōng dāng shān shuǐ
wán dùn wéi zhě   shèng mǎi gēng niú lǎo dōng