忆匡山旧居五首 其四

明代 释函是
叠叠山河天地间,晴空望尽雁洲寒。潮声惯作泉声觉,海色长当山色看。 郑谷莫轻今世易,沃洲真见古人难。垂垂五十又过二,千里云烟梦未安。
dié dié shān tiān jiān   qíng kōng wàng jǐn yàn zhōu hán cháo shēng guàn zuò quán shēng jué   hǎi zhǎng dāng shān kàn
zhèng qīng jīn shì   zhōu zhēn jiàn rén nán chuí chuí shí yòu guò èr   qiān yún yān mèng wèi ān