诣开悟禅师问心法次第寄韩郎中

唐代 独孤及
障深闻道晚,根钝出尘难。浊劫相从惯,迷途自谓安。 得知身垢妄,始喜额珠完。欲识真如理,君尝法味看。
zhàng shēn wén dào wǎn   gēn dùn chū chén nán zhuó jié xiāng cóng guàn   wèi ān
zhī shēn gòu wàng   shǐ é zhū wán shí zhēn   jūn cháng wèi kàn