移居偶成

清代 曾国藩
前人栽藤后人看,我年干藤未及半。 前人种竹青成林,舞影窗月清我心。 况有丁香海棠树,堆砌牡丹乱无数。 霜风但遗枯枝立,春光犹迟隔年度。 独立何必念芳菲,正肃气与天地遇。 此身今古如脱屣,人得人弓等闲耳。 冰霜百物半摧藏,扫除一室吾安事。 转眼花开春事新,四座唯延馆荡人。 读书养性聊为乐,目可招要梅子真。
qián rén zāi téng hòu rén kàn   nián gàn téng wèi bàn  
qián rén zhǒng zhú qīng chéng lín   yǐng chuāng yuè qīng xīn  
kuàng yǒu dīng xiāng hǎi táng shù   duī dan luàn shù  
shuāng fēng dàn zhī   chūn guāng yóu chí nián  
niàn fāng fēi   zhèng tiān  
shēn jīn tuō   rén rén gōng děng xián ěr  
bīng shuāng bǎi bàn cuī cáng   sǎo chú shì ān shì  
zhuǎn yǎn huā kāi chūn shì xīn   zuò wéi yán guǎn dàng rén  
shū yǎng xìng liáo wéi   zhāo yào méi zhēn