忆旧游·正落花时节

宋代 刘将孙
正落花时节,憔悴东风,绿满愁痕。悄客梦惊呼伴侣,断鸿有约,回泊归云。江空共道惆怅,夜雨隔篷闻。尽世外纵横,人间恩怨,细酌重论。叹他乡异县,渺旧雨新知,历落情真。匆匆那忍别,料当君思我,我亦思君。人生自非麋鹿,无计久同群。此去重销魂,黄昏细雨人闭门。
zhèng luò huā shí jié   qiáo cuì dōng fēng   绿 mǎn chóu hén qiāo mèng jīng bàn   duàn hóng 鸿 yǒu yuē   huí guī yún jiāng kōng gòng dào chóu chàng   péng wén jǐn shì wài zòng héng   rén jiān ēn yuàn   zhuó zhòng lùn tàn xiāng xiàn   miǎo jiù xīn zhī   luò qíng zhēn cōng cōng rěn bié   liào dāng jūn   jūn rén shēng fēi 鹿   jiǔ tóng qún zhòng xiāo hún   huáng hūn rén mén