忆旧游 其二

魏晋 高燮
正匈奴未灭,战死沙场,死亦安便。击楫渡江去,见胡氛犹恶,猛着先鞭。 那知义旗甫举,罹祸剧堪怜。叹国法难伸,奇冤虽雪,应憾重泉。 愁煎。怕追念,把旧影前尘,反复诗篇。读到伤怀处,似声声弹出,急管哀弦。 况复平生隐恨,未了海棠缘。料碧血长埋,千年定化啼杜鹃。
zhèng xiōng wèi miè   zhàn shā chǎng   ān biàn 便 jiāng   jiàn fēn yóu è   měng zhe xiān biān
zhī   huò kān lián tàn guó nán shēn   yuān suī xuě   yīng hàn zhòng quán
chóu jiān zhuī niàn   jiù yǐng qián chén   fǎn shī piān dào shāng huái 怀 chù   shì shēng shēng tán chū   guǎn āi xián
kuàng píng shēng yǐn hèn   wèi liǎo hǎi táng yuán liào xuè zhǎng mái   qiān nián dìng huà juān