忆旧游 登蓬莱阁

宋代 张俨
问蓬莱何处,风月依然,万里江清。休说神仙事,便神仙纵有,即是闲人。笑我几番醒醉,石磴扫松阴。任狂客难招,采芳难赠,且自微吟。俯仰成陈迹,叹百年谁在,阑槛孤凭。海日生残夜,看卧龙和梦,飞入秋冥。还听水声东去,山冷不生云。正目极空寒,萧萧汉柏愁茂陵。
wèn péng lái chǔ   fēng yuè rán   wàn jiāng qīng xiū shuō shén xiān shì   biàn 便 shén xiān zòng yǒu   shì xián rén xiào fān xǐng zuì   shí dèng sǎo sōng yīn rèn kuáng nán zhāo   cǎi fāng nán zèng   qiě wēi yín yǎng chéng chén   tàn bǎi nián shuí zài   lán jiàn píng hǎi shēng cán   kàn lóng mèng   fēi qiū míng hái tīng shuǐ shēng dōng   shān lěng shēng yún zhèng kōng hán   xiāo xiāo hàn bǎi chóu mào líng