忆旧游 草
试平原极目,翠色芊绵,不尽烧痕。倚仗东风力,便迷离古道,能不消魂。
有时暗拖长带,牵住石榴裙。看巷陌愔愔,郊塍漠漠,都是愁根。
温存。向谁寄,想万种春情,幽绪难论。莫把韶光负,任落花飞絮,分付芳尊。
马嘶客向何处,娇杀玉楼人。漫寂寞空庭,藤芜满径深闭门。
shì
试
píng
平
yuán
原
jí
极
mù
目
,
cuì
翠
sè
色
qiān
芊
mián
绵
,
bù
不
jìn
尽
shāo
烧
hén
痕
yǐ
。
zhàng
倚
dōng
仗
fēng
东
lì
风
biàn
力
,
mí
便
lí
迷
gǔ
离
dào
古
néng
道
,
bù
能
xiāo
不
hún
消
魂
。
yǒu
有
shí
时
àn
暗
tuō
拖
cháng
长
dài
带
,
qiān
牵
zhù
住
shí
石
liú
榴
qún
裙
kàn
。
xiàng
看
mò
巷
yīn
陌
yīn
愔
jiāo
愔
,
chéng
郊
mò
塍
mò
漠
dōu
漠
,
shì
都
chóu
是
gēn
愁
根
。
wēn
温
cún
存
xiàng
。
shuí
向
jì
谁
xiǎng
寄
,
wàn
想
zhǒng
万
chūn
种
qíng
春
yōu
情
,
xù
幽
nán
绪
lùn
难
mò
论
bǎ
。
sháo
莫
guāng
把
fù
韶
rèn
光
luò
负
,
huā
任
fēi
落
xù
花
fēn
飞
fù
絮
,
fāng
分
zūn
付
芳
尊
。
mǎ
马
sī
嘶
kè
客
xiàng
向
hé
何
chǔ
处
,
jiāo
娇
shā
杀
yù
玉
lóu
楼
rén
人
màn
。
jì
漫
mò
寂
kōng
寞
tíng
空
téng
庭
,
wú
藤
mǎn
芜
jìng
满
shēn
径
bì
深
mén
闭
门
。