忆旧游

宋代 张炎
故态顿消。以余之况味,又有甚于元父者,抑重余之惜,因赋此调,且寄元父,当为余愀然而悲也 叹江潭树老,杜曲门荒,同赋飘零。乍见翻疑梦,对萧萧乱发,都是愁根。秉烛故人归后,花月锁春深。纵草带堪题,争如片叶,能寄殷勤。 重寻。已无处,尚记得依稀,柳下芳邻。伫立香风外,抱孤愁凄惋,羞燕惭莺。俯仰十年前事,醉后醒还惊。又晓日千峰,涓涓露湿花气生。
tài dùn xiāo zhī kuàng wèi   yòu yǒu shèn yuán zhě   zhòng zhī   yīn diào   qiě yuán   dāng wèi qiǎo rán ér bēi
tàn jiāng tán shù lǎo   mén huāng   tóng piāo líng zhà jiàn fān mèng   duì xiāo xiāo luàn   dōu shì chóu gēn bǐng zhú rén guī hòu   huā yuè suǒ chūn shēn zòng cǎo dài kān   zhēng piàn   néng yīn qín
zhòng xún chǔ   shàng de   liǔ xià fāng lín zhù xiāng fēng wài   bào chóu wǎn   xiū yàn cán yīng yǎng shí nián qián shì   zuì hòu xǐng hái jīng yòu xiǎo qiān fēng   juān juān shī 湿 huā shēng