以近文投谢学士

宋代 刘敞
自昔周旦死,珍凤閟空峦。民斯未尝见,犹取图象观。 况彼圣人没,众说纷无端。能言拒杨墨,岂秪均遗鸾。 念我生苦后,读书乐瓢箪。潜精探遗文,仿象良云难。 犹如琢圭玉,考法求所安。虽无绳与矩,我知不为丸。 凝诚矢弗变,势利非攸欢。譬于寸木微,积久能巑岏。 有羽必怀耸,有声必希弹。方期沐清德,敢不振斯冠。
zhōu dàn   zhēn fèng kōng luán mín wèi cháng jiàn   yóu xiàng guān
kuàng shèng rén méi   zhòng shuō fēn duān néng yán yáng   zhī jūn luán
niàn shēng hòu   shū piáo dān qián jīng tàn wén   fǎng 仿 xiàng liáng yún nán
yóu zhuó guī   kǎo qiú suǒ ān suī shéng   zhī wéi wán
níng chéng shǐ biàn   shì fēi yōu huān cùn wēi   jiǔ néng cuán wán
yǒu huái 怀 sǒng   yǒu shēng dàn fāng qīng   gǎn zhèn guān