移禁司刑

唐代 沈佺期
畴昔参乡赋,中年忝吏途。丹唇曾学史,白首不成儒。 天子开昌箓,群生偶大炉。散材仍葺厦,弱羽遽抟扶。 宠迈乘轩鹤,荣过食稻凫。何功游画省,何德理黄枢。 吊影惭非据,倾心事远图。盗泉宁止渴,恶木匪投躯。 任直翻多毁,安身遂少徒。一朝逢纠谬,三省竟无虞。 白简初心屈,黄纱始望孤。患平终不怒,持劾每相驱。 埋剑谁当辨,偷金以自诬。诱言虽委答,流议亦真符。 首夏方忧圄,高秋独向隅。严城看熠耀,圜户对蜘蛛。 累饷唯妻子,披冤是友于。物情牵倚伏,人事限荣枯。 门客心谁在,邻交迹倘无。抚襟双涕落,危坐日忧趋。 圣旨垂明德,冤囚岂滥诛。会希恩免理,终望罪矜愚。 司寇宜哀狱,台庭幸恤辜。汉皇虚诏上,容有报恩珠。
chóu cān xiāng   zhōng nián tiǎn dān chún céng xué shǐ   bái shǒu chéng
tiān kāi chāng   qún shēng ǒu sàn cái réng shà   ruò tuán
chǒng mài chéng xuān   róng guò shí dào gōng yóu huà shěng   huáng shū
diào yǐng cán fēi   qīng xīn shì yuǎn dào quán níng zhǐ   è fěi tóu
rèn zhí fān duō huǐ   ān shēn suì shǎo zhāo féng jiū miù   sān xǐng jìng
bái jiǎn chū xīn   huáng shā shǐ wàng huàn píng zhōng   chí měi xiāng
mái jiàn shuí dāng biàn   tōu jīn yòu yán suī wěi   liú zhēn
shǒu xià fāng yōu   gāo qiū xiàng yán chéng kàn yào 耀   huán duì zhī zhū
lèi xiǎng wéi   yuān shì yǒu qíng qiān   rén shì xiàn róng
mén xīn shuí zài   lín jiāo tǎng jīn shuāng luò   wēi zuò yōu
shèng zhǐ chuí míng   yuān qiú làn zhū huì ēn miǎn   zhōng wàng zuì jīn
kòu āi   tái tíng xìng hàn huáng zhào shàng   róng yǒu bào ēn zhū