一经堂为王亦颜题

宋代 王之道
我生非我有,天地暂委形。 谛观子若孙,相值如浮萍。 崔昭与李兼,甚矣愚不灵。 积钱遗芸窟,转手还星星。 何如散籯金,人遗以一经。 韦贤不可作,高风看典型。 公家世植德,兰玉滋芳馨。 三鱣偶堕砌,伯鱼初过庭。 明明有圣训,言之尔其听。 退而学诗礼,斋扉昼长扃。 矻矻对月牖,孜孜守风棂。 冬映孙子云,夜聚车公萤。 有时闻诵诗,流泉韵冷冷。 悬知睟见面,岩电仍双荧。 行当擢贤科,发策惊天廷。 致君此其术,何独取紫青。
shēng fēi yǒu   tiān zàn wěi xíng
guān zi ruò sūn   xiāng zhí píng
cuī zhāo jiān   shén líng
qián yún   zhuǎn shǒu hái xīng xing
sàn yíng jīn   rén jīng
wéi xián zuò   gāo fēng kàn diǎn xíng
gōng jiā shì zhí   lán fāng xīn
sān zhān ǒu duò   chū guò tíng
míng míng yǒu shèng xùn   yán zhī ěr tīng
tuì 退 ér xué shī   zhāi fēi zhòu zhǎng jiōng
duì yuè yǒu   shǒu fēng líng
dōng yìng sūn zi yún   chē gōng yíng
yǒu shí wén sòng shī   liú quán yùn lěng lěng
xuán zhī suì jiàn miàn   yán diàn réng shuāng yíng
háng dāng zhuó xián   jīng tiān tíng
zhì jūn shù   qīng